Các cách diễn đạt lịch sự sử dụng câu hỏi

1. Yêu cầu

Chúng ta hay yêu cầu ai đó làm gì cho mình bằng các câu hỏi yes/no. (Điều này chỉ ra rằng người nghe có thể lựa chọn đồng ý hay không.)
Ví dụ:
Could you tell me the time, please? 
(Có thể làm ơn cho tôi biết mấy giờ rồi không?) 
Lịch sự hơn: Please tell me the time.

Một số cấu trúc điển hình được dùng trong lời yêu cầu:
Could you possibly tell me the way to the station? (rất lịch sự)
(Anh có thể cho tôi biết đường đến nhà ga không?)
Would you mind switching on the TV?
(Cảm phiền anh bật TV lên được không?)
Would you like to help me for a few minutes?
(Anh có thể giúp tôi trong một vài phút được không?)
You couldn’t lend me some money, could you? (thân mật)
(Anh không thể cho tôi vay tiền được sao?)

Câu hỏi yes/no gián tiếp có thể dùng trong lời yêu cầu lịch sự.
Ví dụ:
I wonder if you could (possibly) help me for a few minutes.
(Tôi tự hỏi liệu anh có thể giúp tôi một vài phút được không.)

2. Các cấu trúc khác:

Nếu chúng ta dùng các cấu trúc khác (như thể mệnh lệnh, should, had better), chúng ta không đang yêu cầu ai đó làm gì mà là bảo hoặc khuyên họ làm gì đó. Những cấu trúc này nghe có vẻ khá bất lịch sự nếu chúng ta dùng chúng trong lời yêu cầu, đặc biệt trong những cuộc hội thoại với người lạ hoặc những người chúng ta chưa biết rõ. Please làm cho lời ra lệnh hoặc chỉ thị trở nên lịch sự hơn nhưng không biến nó trở thành một lời yêu cầu. Các cấu trúc sau rất thích hợp để ra lệnh, chỉ thị hoặc khuyên bảo nhưng không phải là một cách lịch sự để yêu cầu ai đó làm gì.
Ví dụ:
You ought to tell me your plan. (Anh nên nói cho tôi biết kế hoạch của anh.)
Please help me for a few minutes?
(Làm ơn hãy giúp tôi một vài phút.)
Carry this for me, please.
(Mang cái này cho tôi, làm ơn.)
You should shut the door.
(Anh nên đóng cửa lại.)

3. Yêu cầu ở cửa tiệm, nhà hàng...

Những yêu cầu ở cửa tiệm, nhà hàng...luôn mang tính chất trực tiếp hơn và không phải lúc nào cũng ở hình thức những câu hỏi. Các cấu trúc điển hình:
Can I have one of those, please? 
(Tôi có thể lấy một trong những thứ đó không?)
Could I have a look at the red ones?
(Tôi có thể xem những cái màu đỏ được không?)
I'd like to see the wine list, please.
(Tôi muốn xem danh sách các loại rượu, làm ơn.)
I would prefer a small one.
(Tôi muốn một cái nhỏ hơn.)

Give me..., please và I want...please không phải là các câu lịch sự. Nhưng ở những nơi mà chỉ có một vài thứ được bày bán và không có yêu cầu gì nhiều, ta chỉ cần nói cái mình muốn và thêm please là đủ.
Ví dụ:
Two cheeseburgers, please. (Làm ơn cho hai bơ-gơ phô mai.)
Black coffee, please. (Làm ơn cho tôi cà phê đen.)
Return to Lancaster, please. (Làm ơn cho tôi tập Quay lại Lancaster.)

4. Câu hỏi phủ định

Không dùng câu hỏi phủ định trong lời yêu cầu lịch sự.
Ví dụ:
Could you give me a light? (Anh có thể đưa tôi cái đèn được không?)
KHÔNG DÙNG: Couldn't you give me a light? - nghe giống như một lời phàn nàn.

Nhưng những phát biểu phủ định kèm với câu hỏi đuôi được dùng trong những yêu cầu không trang trọng.
Ví dụ:
You couldn't give me a light, could you
(Bạn có thể đưa tôi 1 cái đèn không?)
I don't suppose you couldn't give me a light, could you? (rất lịch sự)
(Tôi không cho là bạn không thể đưa tôi 1 cái đèn đúng không?)

5. Diễn đạt ý kiến

Có thể biến các câu diễn đạt quan điểm trở nên ít trực tiếp hơn bằng cách chuyển chúng sang câu hỏi.
Hãy so sánh:
It would be better to paint it green. (trực tiếp)
(Sơn nó màu xanh sẽ đẹp hơn.)
Wouldn't it be better to paint it green? (ít trực tiếp hơn - câu hỏi phủ định yêu cầu sự đồng ý.)
(Không phải sơn nó màu xanh sẽ đẹp hơn sao?)
Would it be better to paint it green? (câu hỏi mở - rất gián tiếp)
(Sơn nó màu xanh thì có đẹp hơn không?)